Chuyển đến nội dung chính

Bài đăng

Hóa Vụ - Chương 9 [PN1]

 Những người đàn ông họ Liễu - 01 Trâu Thanh Hà mở cửa, bật công tắc đèn, căn phòng lập tức sáng lên. Phòng khách vẫn giữ nguyên dáng vẻ lúc cậu rời đi buổi sáng, xem ra anh Liễu vẫn chưa về nhà. Trâu Thanh Hà cất đôi giày thể thao vào tủ giày, thay dép bông, bật sưởi. Đợi nhiệt độ trong phòng tăng lên, cậu cởi áo khoác treo lên giá trong phòng treo đồ được ngăn riêng giữa cửa ra vào và phòng khách. Không biết hôm nay anh Liễu có về không. Mấy ngày nay, hoặc là anh Liễu không về nhà, hoặc có về thì cũng là sau khi Thanh Hà đã ngủ. Thanh Hà biết anh vẫn đang tiếp tục tìm kiếm chứng cứ phạm tội của Trần Hồng và bác sĩ Hoa. Nghe nói Trần Hồng và bác sĩ Hoa bị cảnh sát tạm giữ hai mươi bốn giờ, nhưng vì chứng cứ không đủ nên tổ trưởng Phạm đành phải thả họ ra. May mà hai người đó cũng không kiện cảnh sát vì lạm quyền. Anh Liễu rất khổ não, mỗi lần Thanh Hà nhìn thấy anh, giữa mày đều nhíu chặt. Nhưng dĩ nhiên, anh Liễu không phải kiểu người chỉ ngồi trong nhà thở dài mà không làm gì. A...
Các bài đăng gần đây

Miêu Cương Cổ Sự Quyển 21 - Chương 1

 Quyển 21 - Công ty tư vấn Phong Thủy Chương 1: Mèo Da Hổ đại nhân trầm miên Trở về Đông Quan, tôi và Tiểu Đạo Lưu Manh dọn vào căn nhà gần Hậu Nhai. Hai nữ khách thuê trước đây ở chỗ này là Tiểu Lan và Phan Lệ, ngay trong thời gian tôi nằm viện đã được thông báo chuyển đi. Vì chuyện này tôi rất áy náy, còn bồi thường thêm cho họ một tháng tiền thuê nhà. Khi ấy tôi đã biết được đôi chút quá khứ của Tiểu Đạo Lưu Manh, biết rằng Tiểu Lan trông rất giống cháu gái của chưởng giáo phái Mao Sơn là Đào Tấn Hồng, mà Tiểu Đạo Lưu Manh dường như lại có chút quan hệ với nữ sư điệt này. Nghĩ không muốn để lão Tiêu gợi lại chuyện buồn năm xưa, nên tôi đã sớm đề nghị cho họ dọn đi. Hơn nữa, tôi dự định dưỡng thương ở Đông Quan, thì nhất định phải có một chỗ ở cố định. May mắn là khu vực Đông Quan này môi giới nhà đất rất nhiều, sau khi nhận được khoản bồi thường một tháng tiền thuê, tuy hai cô gái không vui lắm nhưng vẫn dọn đi vào đầu tháng Một. Phan Lệ đầy bụng oán thán, nói rằng muốn tìm lại ...

Miêu Cương Cổ Sự Quyển 20 - Chương 36

 Chương 36: Tà giáo bí tân Tôi và Tiểu Đạo Lưu Manh đều giật mình kinh hãi, vội hỏi có phải bên phía Tôn Thừa Như xảy ra chuyện gì không, hay là bà ta đã chạy mất rồi? Đại sư huynh lắc đầu, nói: “Không. Lần này do anh trực tiếp dẫn đội, phối hợp với các tiền bối của Long Hổ Sơn như Ân Đỉnh Tướng, La Đỉnh Toàn cùng những đạo sĩ ẩn tu khác, giăng thiên la địa võng, cuối cùng chặn được Tôn Thừa Như trong con hẻm khu dân cư. Chỉ tiếc là bà già này quá mức khó đối phó, không thể bắt sống, trong tình thế bất đắc dĩ chỉ còn cách đánh chết. Sau đó lục soát nhà bà ta, thu được rất nhiều ấn tín, đạo phù cùng danh sách liên lạc, qua đó xác nhận thân phận thật sự của bà ta chính là người của Tà Linh Giáo ——  Nói cho cùng, có thể lôi được tên ma đầu yêu tà ẩn mình trong khu dân cư này ra ánh sáng, phần lớn cũng là nhờ công của em và Tiêu sư đệ.” Tiểu Đạo Lưu Manh cau mày, nói:“Nếu đã vậy, sao lại thành ra đại họa?” Đại sư huynh khoát tay: “Đừng vội. Nguyên do trong đó, từ từ nghe anh nói. ...

Miêu Cương Cổ Sự Quyển 20 - Chương 35

 Chương 35: Phục Giao đạo phù, Băng Tuyết Cung Châu Sáng hôm sau tôi tỉnh lại từ trong cơn đau nhức và suy kiệt vô tận, mệt mỏi đến mức thậm chí còn chẳng muốn mở mắt ra, chẳng muốn đối diện với bất cứ thứ gì trên đời này. Đại Lực Kim Cương hoàn do Mèo Da Hổ đại nhân ban cho, nghe thì thổi phồng ghê gớm, nhưng thực chất chỉ là một viên thuốc kích thích được bào chế theo kiểu dân gian, lại còn không đảm bảo chất lượng lẫn thời hạn sử dụng, khiến hiệu lực hết sớm hơn dự kiến, thật đúng là làm người ta đau đầu -- có điều nếu không có thứ này, tôi và Tiểu Đạo Lưu Manh sau khi chịu đủ loại tra tấn hành hạ, e rằng cũng chẳng thể gắng gượng được tới bây giờ. Chỉ là lúc này đây, tôi yếu đến mức ngay cả một con kiến nhỏ cũng không bóp chết nổi, toàn thân cơ bắp lẫn tay chân đều đồng loạt “đình công”. Tôi cố gắng mở mắt ra, liền thấy ngay bên cạnh mình là một gương mặt xinh xắn vừa quyến rũ lại pha chút thuần khiết, đôi mắt to trong veo nhìn chằm chằm vào tôi, long lanh như bảo thạch của loà...

Miêu Cương Cổ Sự Quyển 20 - Chương 34

 Chương 34: Cứu viện đã tới Một giọng nói vang lên: “Hai vị bên kia, có phải là Tiêu Khắc Minh và Lục Tả không?” Âm thanh ấy đối với chúng tôi mà nói, đúng là tiếng trời. Tôi trong miệng quát mạnh một tiếng “Đốt!”, khiến lực của Kim Tằm Cổ trong cơ thể chấn phát, phá tan sự nặng nề đang bao trùm không khí, rồi lớn tiếng đáp: “Chính là chúng tôi! Xin hỏi các vị là ai?” “Chúng tôi là nhân viên vào núi để cứu viện các anh...” Giọng nói bên kia tràn đầy vui mừng. Cùng với cuộc đối thoại giữa hai bên, Vọng Nguyệt Chân Nhân thu lại lá phù đang rực cháy nơi đầu ngón tay trái, giấu ra sau lưng, quay đầu nhìn về phía phát ra âm thanh, không tiếp tục gây áp lực nữa. Lúc này, từ trong rừng chạy ra bảy tám bóng người, người đi đầu vừa vẫy tay mạnh vừa phấn khích hét lớn: “Anh Lục, đạo trưởng Tiêu, em là Tiểu Tuấn đây! Cuối cùng cũng tìm được hai anh rồi!” Những bóng người mờ mờ từ xa tiến lại gần, tôi nhìn thấy anh chàng Tiểu Tuấn gầy cao, cũng thấy hai người đàn ông mặc áo Tôn Trung Sơn đen, ...

Ngũ Đại Tặc Vương Phần 1 - Chương 18

18, Quán trọ Thanh Vân Hỏa Tiểu Tà lập tức hết buồn ngủ, vội tập trung lắng nghe, chỉ nghe thấy trong tiền sảnh quán trọ Đại Đạo có người lớn tiếng cãi vã. “Khổng tiêu đầu, chỗ chúng tôi tổng cộng chỉ có năm sáu vị khách, lấy đâu ra trộm cắp chứ!” “Ít nói nhảm thôi! Quán trọ các ngươi tên là Đại Đạo, đại đạo - đạo tặc! Không lục soát chỗ ngươi thì lục soát ai?” “Khổng tiêu đầu, ngài vừa tra xét như vậy, quán nhỏ của tôi coi như không mở nổi nữa rồi! Khách đều bị dọa chạy hết!” “Hừ! Nợ tiền của lão gia nhà họ Vương mà còn chưa trả nổi, ta thấy ngươi nên sớm bán cái quán trọ rách nát này đi, mau trả tiền rồi tìm đường khác mà sống!” “Vương lão gia đã nói là chưa vội mà...” “Dóc tổ! Vương lão gia không vội là vì người ta nhân hậu! Ta là làm gì? Ngươi không trả tiền thì ta mới là người sốt ruột! Cút sang một bên! Người đâu! Soát! Soát từng phòng một! Dám trộm đồ ở Vương Gia Bảo, ta xem là tên trộm mốc nào ăn gan hùm mật gấu rồi, dám làm càn trên địa bàn của ông đây!” Tiền sảnh quán trọ Đại...

Miêu Cương Cổ Sự Quyển 20 - Chương 33

 Chương 33: Vọng Nguyệt chân nhân thanh lý môn hộ Tuy bạn bè thân thiết của tiểu yêu Đóa Đóa đã mất, chúng tôi cũng bị nỗi bi thương của cô ảnh hưởng, nhưng rốt cuộc vẫn chẳng có bao nhiêu giao tình, nỗi buồn ấy đối với chúng tôi nhiều lắm cũng chỉ mang tính phụ họa. Trong lòng mọi người, nhiều hơn cả vẫn là niềm vui mừng hội ngộ sau bao ngày xa cách, cùng sự may mắn vì sống sót sau đại kiếp. Thế nhưng đúng vào lúc này, một lão đạo sĩ nhếch nhác, mặc đạo bào xám, lặng lẽ xuất hiện. Tôi đang đưa tay dịu dàng vuốt ve mái tóc đen mượt của Tiểu Yêu và Đóa Đóa, thì sống lưng bỗng chốc dựng thẳng lên. Ta sợ hãi, một nỗi sợ khiến người ta lạnh toát từ trong tim lan khắp toàn thân, da gà nổi lên từng đợt, dồn dập không dứt. Lão đạo sĩ nhếch nhác này chừng sáu mươi tuổi, gương mặt như khỉ, xương mày cao, hốc mắt sâu, đôi mày hẹp dài nối liền thành một đường thẳng, mà trong đôi mắt ấy lại xuất hiện hiện tượng quái dị hai con ngươi chồng lên nhau — theo “Thập Nhị Pháp Môn”, người mang tướng m...